-
Thám Tử Lừng Danh Conan - tập 39
Thám Tử Lừng Danh Conan - tập 39 ...
-
Thám Tử Lừng Danh Conan - tập 21
Thám Tử Lừng Danh Conan - tập 21:
-
Ranh giới (Rain8x) - Hồi 10 : Ly Biệt
Ranh giới (Rain8x) - Hồi 10 : Ly Biệt Hồi 10 : Ly Biệt _Rầm ! Rầm ! Rầm ! _Mẹ làm gì vậy , sao lại khoá trái cửa ngoài ? _Cứ ở trong đó mà ...
-
Ranh giới (Rain8x) - Hồi 11 : Vào Đời
Hồi 11 : Vào Đời _Bác ơi ! _Gì đấy ??? _Cho cháu hỏi ở đây còn nhà trọ cho thuê không ạ ? _Hết rồi ! ..... _Anh ơi , cho em hỏi chút , ở dãy...
-
Ranh giới (Rain8x) - Hồi 9 : Phía sau cơn bão
Hồi 9 : Phía sau cơn bão Tiếng gà gáy từ nơi đâu vọng về báo hiệu một ngày mới bắt đầu , trên cành cây chim kêu ríu rít xen lãn với tiếng gi...
-
Ranh giới - Hồi 25: Tìm lại....
Hồi 25 – Tìm lại.... …Ồn ào…. Bực mình vì bị đánh thức, tôi mắt nhắm mắt mở nhìn xem kẻ nào đang tát vào má mình. Không phải "mẹ” tôi...
-
Ê lùn anh thích em Chap 26+27+28+29+30
Chap 26: Có một đám thanh niêm người ngợm trông dữ lắm tiến lại gẫn chỗ tụi nó -Bọn mày làm gì ở đây không biết đây là địa bàn của tụi tao à...
-
Chưa bao giờ kết thúc!
Em cũng bình thản đi bên tôi suốt khoảng thời gian hai năm ấy như một người bạn, một người em, một người tri kỉ. Tôi cũng chưa hề nghe em nó...
-
Vì anh không sợ mất em
Anh lấy của cô chữ "trinh" và trả về cho cô chữ "khinh" Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và trò...
-
Bên nhau trọn đời - Chương ba
Chương ba :Tiếp cận Có lẽ không có gì khó hơn việc Hoa Tiên Tử muốn làm thiếu nữ hiền thục. “Chị Sênh, chiếc này đẹp hay chiếc kia, hay là l...
Đăng lúc 09:03 bởi Lê Hùng
Chương 05
Chị chưa chính thức nhận lời yêu aM , chị bảo rằng hãy cho chị thời gian. Nhưng việc đó cũng khiến mình - một thằng ích kỷ gần như chỉ có mỗi chị là bạn thân nhất, phát điên ! .
AM đã chính thức săn đón chị một cách công khai , anh hay qua nhà mình vào buổi trưa , mang cái này cái nọ qua nói là cho 2 chị em ăn tẩm bổ , lúc thì nói đi ngang sẵn tiện ghé qua xem hai đứa hôm nay ăn gì, thỉnh thoảng còn ở lại ăn cơm. Tất nhiên là do chị mời .
Những lúc aM tới , mình cảm thấy lạc lõng và nặng nề vô cùng. Phải đóng kịch vui vẻ , phải cười nói , phải cố tỏ vẻ bình thường khi thấy họ trêu chọc nhau , mà việc đó , lẽ ra là dành cho chị em mình. Mình không coi aM là cái gai trong mắt , nhưng thật sự . Mình rất ghét aM qua nhà mình ..
Những hôm đó , chị ko còn xắn tay áo cho mình mỗi khi mình đi học nữa , chị ko còn chọc mình '' chồng trẻ ở nhà nấu cơm , vợ đi học đây'' rồi chào mình kiểu hai tay vẫy vẫy , đầu lúc lắc nữa . Cũng ko còn cảnh 2 chị em dành nhau ăn , hát hò inh ỏi để hàng xóm chửi xéo nữa , không còn cái điệu bộ cuống cuồng khi mình cố tình hẹn thêm giờ để chị ở lại lâu hơn nữa nữa . .Chẳng còn gì hết , buổi trưa chán ngắt và bỗng dài lê thê...
Nói cách khác , mình cảm thấy những lúc aM qua , chị ko còn quan tâm gì đến mình nữa . Nhìn những lúc chị ngóng aM , hệt như mình ngóng chị , mình thấy buồn dã man mà chẳng biết làm gì , người mệt mỏi ,mềm nhũn ...
Chị ngơ ngáo đâu có nhận ra thái độ của mình , lâu lâu thấy mình buồn buồn và ít nói thì chỉ hỏi han :'' hôm nay V sao vậy , mệt hả , chị đi mua đồ ăn cho H nha'' . Chị ơi, chị khờ lắm , em đâu có bịnh , em đâu có cần thuốc của chị , mà chị cũng đâu cần đi mua , chị có sẵn rồi , nhiều lắm ..
Việc này kéo dài một thời gian , nó khiến mình không còn tâm trí làm gì cả , và cũng không biết phải làm sao để thay đổi cả . Có khi mỗi sáng thức dậy , mình chỉ còn biết cầu mong hôm nay aM không đến .Mình sẽ nấu cơm thật ngon , 2 chị em vừa ăn vừa nói chuyện , cười đùa , rồi đùn đẩy nhau rửa chén...Những việc bình thường trước đây sao bỗng thấy xa vời quá . ..
Kết cục là mình hay cáu vô lý với chị mỗi lần chị nhắc tới aM , mỗi lần chị nghe đt của aM khi đang ăn cơm , khi đang làm dở việc gì đó . Mỗi lần nghe chị lặp đi lặp lại '' aM hôm nay đi đâu rồi ta?''..Mình cáu gắt thì chị chỉ lè lưỡi rồi cười , lâu lâu còn chọc mình ''em ghen hả , hehe'' . Mình chỉ muốn gào lên '' đúng rồi , em đang ghen , ghen muốn nổ óc luôn đây..'' . Nhưng ..mình chưa bao giờ nói được..
Thỉnh thoảng ( thật ra là thường xuyên ) , mình đọc trộm tin nhắn của chị . Có lúc còn xóa tin nhắn của chị lúc chị chưa kịp đọc . Nhiều khi đt chị hết pin , aM gọi cho mình hỏi chị hôm nay có qua ko , mình nói dối...
Mình như thằng điên tìm mọi ngu ngốc nhất để ngăn cản aM và chị . Nhưng hình như , vô ích !
Hôm đó mình đang có chuyện rất bực mình ở lớp . Trưa đó aM ko qua , cũng coi như đỡ được một phần bực dọc. Sau khi ăn cơm xong thì mình ngồi online , chị ngồi ngắm con mèo con mình mới đem về. Chị hỏi :
_Nè H , sao bé mèo này nó ngủ wài à , c kêu nó dậy ăn nha.
_Kệ nó đi chị , nó là mèo con , như con nít nên nó thích ngủ thôi , xíu nữa nó đói là tự dậy ăn à..
_Hôm qua chị qua nhà aM , con mèo nhà ảnh nhỏ xíu , mà hok có ngủ , nó quậy lắm.
Không hiểu sao lúc đó mình nổi điên , mình gào toáng lên :'' Thì chị qua nhà aM mà chơi với con mèo đó , để im cho nó ngủ ''
Chị sựng người như bất động . Hình như chị đang ko hiểu có chuyện gì sảy ra với mình , chị không hiểu là ko phải vì con mèo , mà là vì chuyện chị đi chơi với aM hôm qua , mà mình không biết , nó khiến mình nổi nóng vô lý . ( Sau này mình mới biết hôm đó chị qua nhà ổng để lấy 1 thứ cho mình )
Mất 5 giây để mình kịp thấy hối hận vô cùng, mình bỗng thấy có lỗi kinh khủng khi thấy chị ngồi im , sợ hãi không dám nhìn mình , hình như sắp khóc.
Chị bỗng nói một câu mà đến giờ nghĩ lại mình còn thấy rợn người :'' bây giờ em khác ngày xưa lắm H ơi , em ko còn thương chị nữa ...'' . Rồi chị khóc ..
Tay chân mình bỗng bấn loạn , mình loay hoay như gà mắc tóc . Chỉ muốn bay đến chị , ôm thật chặt chị , nghiền nát chị . Hét vào mặt chị :'' Em ko thương chị à , Em thương chị còn hơn chính mình nữa , chị có biết ko , biết không...''
Nhưng thằng ngu là mình đã không làm gì cả . Mình ngồi bất động , cơ thể lạnh toát...Lắp bắp :''Em xin lỗi....''
AM đã chính thức săn đón chị một cách công khai , anh hay qua nhà mình vào buổi trưa , mang cái này cái nọ qua nói là cho 2 chị em ăn tẩm bổ , lúc thì nói đi ngang sẵn tiện ghé qua xem hai đứa hôm nay ăn gì, thỉnh thoảng còn ở lại ăn cơm. Tất nhiên là do chị mời .
Những lúc aM tới , mình cảm thấy lạc lõng và nặng nề vô cùng. Phải đóng kịch vui vẻ , phải cười nói , phải cố tỏ vẻ bình thường khi thấy họ trêu chọc nhau , mà việc đó , lẽ ra là dành cho chị em mình. Mình không coi aM là cái gai trong mắt , nhưng thật sự . Mình rất ghét aM qua nhà mình ..
Những hôm đó , chị ko còn xắn tay áo cho mình mỗi khi mình đi học nữa , chị ko còn chọc mình '' chồng trẻ ở nhà nấu cơm , vợ đi học đây'' rồi chào mình kiểu hai tay vẫy vẫy , đầu lúc lắc nữa . Cũng ko còn cảnh 2 chị em dành nhau ăn , hát hò inh ỏi để hàng xóm chửi xéo nữa , không còn cái điệu bộ cuống cuồng khi mình cố tình hẹn thêm giờ để chị ở lại lâu hơn nữa nữa . .Chẳng còn gì hết , buổi trưa chán ngắt và bỗng dài lê thê...
Nói cách khác , mình cảm thấy những lúc aM qua , chị ko còn quan tâm gì đến mình nữa . Nhìn những lúc chị ngóng aM , hệt như mình ngóng chị , mình thấy buồn dã man mà chẳng biết làm gì , người mệt mỏi ,mềm nhũn ...
Chị ngơ ngáo đâu có nhận ra thái độ của mình , lâu lâu thấy mình buồn buồn và ít nói thì chỉ hỏi han :'' hôm nay V sao vậy , mệt hả , chị đi mua đồ ăn cho H nha'' . Chị ơi, chị khờ lắm , em đâu có bịnh , em đâu có cần thuốc của chị , mà chị cũng đâu cần đi mua , chị có sẵn rồi , nhiều lắm ..
Việc này kéo dài một thời gian , nó khiến mình không còn tâm trí làm gì cả , và cũng không biết phải làm sao để thay đổi cả . Có khi mỗi sáng thức dậy , mình chỉ còn biết cầu mong hôm nay aM không đến .Mình sẽ nấu cơm thật ngon , 2 chị em vừa ăn vừa nói chuyện , cười đùa , rồi đùn đẩy nhau rửa chén...Những việc bình thường trước đây sao bỗng thấy xa vời quá . ..
Kết cục là mình hay cáu vô lý với chị mỗi lần chị nhắc tới aM , mỗi lần chị nghe đt của aM khi đang ăn cơm , khi đang làm dở việc gì đó . Mỗi lần nghe chị lặp đi lặp lại '' aM hôm nay đi đâu rồi ta?''..Mình cáu gắt thì chị chỉ lè lưỡi rồi cười , lâu lâu còn chọc mình ''em ghen hả , hehe'' . Mình chỉ muốn gào lên '' đúng rồi , em đang ghen , ghen muốn nổ óc luôn đây..'' . Nhưng ..mình chưa bao giờ nói được..
Thỉnh thoảng ( thật ra là thường xuyên ) , mình đọc trộm tin nhắn của chị . Có lúc còn xóa tin nhắn của chị lúc chị chưa kịp đọc . Nhiều khi đt chị hết pin , aM gọi cho mình hỏi chị hôm nay có qua ko , mình nói dối...
Mình như thằng điên tìm mọi ngu ngốc nhất để ngăn cản aM và chị . Nhưng hình như , vô ích !
Hôm đó mình đang có chuyện rất bực mình ở lớp . Trưa đó aM ko qua , cũng coi như đỡ được một phần bực dọc. Sau khi ăn cơm xong thì mình ngồi online , chị ngồi ngắm con mèo con mình mới đem về. Chị hỏi :
_Nè H , sao bé mèo này nó ngủ wài à , c kêu nó dậy ăn nha.
_Kệ nó đi chị , nó là mèo con , như con nít nên nó thích ngủ thôi , xíu nữa nó đói là tự dậy ăn à..
_Hôm qua chị qua nhà aM , con mèo nhà ảnh nhỏ xíu , mà hok có ngủ , nó quậy lắm.
Không hiểu sao lúc đó mình nổi điên , mình gào toáng lên :'' Thì chị qua nhà aM mà chơi với con mèo đó , để im cho nó ngủ ''
Chị sựng người như bất động . Hình như chị đang ko hiểu có chuyện gì sảy ra với mình , chị không hiểu là ko phải vì con mèo , mà là vì chuyện chị đi chơi với aM hôm qua , mà mình không biết , nó khiến mình nổi nóng vô lý . ( Sau này mình mới biết hôm đó chị qua nhà ổng để lấy 1 thứ cho mình )
Mất 5 giây để mình kịp thấy hối hận vô cùng, mình bỗng thấy có lỗi kinh khủng khi thấy chị ngồi im , sợ hãi không dám nhìn mình , hình như sắp khóc.
Chị bỗng nói một câu mà đến giờ nghĩ lại mình còn thấy rợn người :'' bây giờ em khác ngày xưa lắm H ơi , em ko còn thương chị nữa ...'' . Rồi chị khóc ..
Tay chân mình bỗng bấn loạn , mình loay hoay như gà mắc tóc . Chỉ muốn bay đến chị , ôm thật chặt chị , nghiền nát chị . Hét vào mặt chị :'' Em ko thương chị à , Em thương chị còn hơn chính mình nữa , chị có biết ko , biết không...''
Nhưng thằng ngu là mình đã không làm gì cả . Mình ngồi bất động , cơ thể lạnh toát...Lắp bắp :''Em xin lỗi....''
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục