-
Thám Tử Lừng Danh Conan - tập 39
Thám Tử Lừng Danh Conan - tập 39 ...
-
Thám Tử Lừng Danh Conan - tập 21
Thám Tử Lừng Danh Conan - tập 21:
-
Ranh giới (Rain8x) - Hồi 10 : Ly Biệt
Ranh giới (Rain8x) - Hồi 10 : Ly Biệt Hồi 10 : Ly Biệt _Rầm ! Rầm ! Rầm ! _Mẹ làm gì vậy , sao lại khoá trái cửa ngoài ? _Cứ ở trong đó mà ...
-
Ranh giới (Rain8x) - Hồi 11 : Vào Đời
Hồi 11 : Vào Đời _Bác ơi ! _Gì đấy ??? _Cho cháu hỏi ở đây còn nhà trọ cho thuê không ạ ? _Hết rồi ! ..... _Anh ơi , cho em hỏi chút , ở dãy...
-
Ranh giới (Rain8x) - Hồi 9 : Phía sau cơn bão
Hồi 9 : Phía sau cơn bão Tiếng gà gáy từ nơi đâu vọng về báo hiệu một ngày mới bắt đầu , trên cành cây chim kêu ríu rít xen lãn với tiếng gi...
-
Ranh giới - Hồi 25: Tìm lại....
Hồi 25 – Tìm lại.... …Ồn ào…. Bực mình vì bị đánh thức, tôi mắt nhắm mắt mở nhìn xem kẻ nào đang tát vào má mình. Không phải "mẹ” tôi...
-
Ê lùn anh thích em Chap 26+27+28+29+30
Chap 26: Có một đám thanh niêm người ngợm trông dữ lắm tiến lại gẫn chỗ tụi nó -Bọn mày làm gì ở đây không biết đây là địa bàn của tụi tao à...
-
Chưa bao giờ kết thúc!
Em cũng bình thản đi bên tôi suốt khoảng thời gian hai năm ấy như một người bạn, một người em, một người tri kỉ. Tôi cũng chưa hề nghe em nó...
-
Vì anh không sợ mất em
Anh lấy của cô chữ "trinh" và trả về cho cô chữ "khinh" Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và trò...
-
Bên nhau trọn đời - Chương ba
Chương ba :Tiếp cận Có lẽ không có gì khó hơn việc Hoa Tiên Tử muốn làm thiếu nữ hiền thục. “Chị Sênh, chiếc này đẹp hay chiếc kia, hay là l...
Đăng lúc 19:12 bởi Lê Hùng
Chỉ ví dụ thôi nhé!
Trước khi quen anh, ý nghĩ đầu tiên của em khi ngủ dậy là: "Lại muộn học rồi". Còn bây giờ là: "Cầu trời mọi điều tốt đẹp đến với anh ấy hôm nay".
Trước khi quen anh, ý nghĩ cuối cùng của em trước khi ngủ là... chẳng kịp nghĩ thì đã ngủ khì mất. Còn bây giờ, hết quay trái, quay phải, hết tắt điện đi rồi lại bật điện lên chỉ vì phải đánh vật với câu hỏi mà em biết thừa chả bao giờ có câu trả lời: "Trong giấc mơ anh, có em... không?"
Trước khi quen anh, ngày nào em cũng than vãn vài chục lần câu: "Cuộc đời thật buồn bởi em chẳng có nổi một lý do nào để buồn". Bây giờ, thì em không thể hét nổi nữa bởi em đã tìm được hàng vạn lý do... Chẳng hạn... có lẽ mạng bị lỗi nên tin nhắn đến muộn. Nghe thì cái lý do này thật vô lý nhưng anh cứ thử thích em đi, anh sẽ biết ngay là em nói sai hay nói đúng.
Thế ví dụ... anh cũng thích em đi. Thì sao nhỉ? Chỉ ví dụ thôi nhé:
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng cười rất nhiều cho mà xem. Trên đời làm gì có ai buồn khi người mình thích cũng thích mình cơ chứ. Cuộc sống sẽ tràn ngập niềm vui. Chẳng phải những niềm vui còn được mang tên là "hạnh phúc" đó sao?
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng dịu dàng đi cho mà xem. Em sẽ chẳng bao giờ chí choé, cãi nhau ầm ĩ với mấy thằng bạn nữa, sẽ nói năng thật nhỏ nhẹ. Anh không tin em làm được đúng không? Thế thì phải thử mới biết được chứ
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, lúc anh buồn có thể em sẽ chẳng làm cho anh vui lên được. Nhưng em có thể buồn cùng anh đấy. Mà một người buồn thì thật... chán. Hai người buồn chắc hẳn sẽ... vui hơn. Anh có tin vào điều ấy không? Nếu không thì cũng phải thử mới biết được.
Và cuối cùng... nếu anh thích em, không ví dụ đâu nhé! Đang nói thật đấy. Thì em rất muốn nói với anh một điều, một điều mà khi nào ví dụ thành sự thật em sẽ nói cho riêng mình anh nghe.
Cứ cho đi mà chẳng cần nhất thiết được nhận lại.
Cứ hy vọng đi để rồi có thể phải thất vọng.
Trước khi quen anh, ý nghĩ đầu tiên của em khi ngủ dậy là: "Lại muộn học rồi". Còn bây giờ là: "Cầu trời mọi điều tốt đẹp đến với anh ấy hôm nay".
Trước khi quen anh, ý nghĩ cuối cùng của em trước khi ngủ là... chẳng kịp nghĩ thì đã ngủ khì mất. Còn bây giờ, hết quay trái, quay phải, hết tắt điện đi rồi lại bật điện lên chỉ vì phải đánh vật với câu hỏi mà em biết thừa chả bao giờ có câu trả lời: "Trong giấc mơ anh, có em... không?"
Trước khi quen anh, ngày nào em cũng than vãn vài chục lần câu: "Cuộc đời thật buồn bởi em chẳng có nổi một lý do nào để buồn". Bây giờ, thì em không thể hét nổi nữa bởi em đã tìm được hàng vạn lý do... Chẳng hạn... có lẽ mạng bị lỗi nên tin nhắn đến muộn. Nghe thì cái lý do này thật vô lý nhưng anh cứ thử thích em đi, anh sẽ biết ngay là em nói sai hay nói đúng.
Thế ví dụ... anh cũng thích em đi. Thì sao nhỉ? Chỉ ví dụ thôi nhé:
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng cười rất nhiều cho mà xem. Trên đời làm gì có ai buồn khi người mình thích cũng thích mình cơ chứ. Cuộc sống sẽ tràn ngập niềm vui. Chẳng phải những niềm vui còn được mang tên là "hạnh phúc" đó sao?
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng dịu dàng đi cho mà xem. Em sẽ chẳng bao giờ chí choé, cãi nhau ầm ĩ với mấy thằng bạn nữa, sẽ nói năng thật nhỏ nhẹ. Anh không tin em làm được đúng không? Thế thì phải thử mới biết được chứ
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, lúc anh buồn có thể em sẽ chẳng làm cho anh vui lên được. Nhưng em có thể buồn cùng anh đấy. Mà một người buồn thì thật... chán. Hai người buồn chắc hẳn sẽ... vui hơn. Anh có tin vào điều ấy không? Nếu không thì cũng phải thử mới biết được.
Và cuối cùng... nếu anh thích em, không ví dụ đâu nhé! Đang nói thật đấy. Thì em rất muốn nói với anh một điều, một điều mà khi nào ví dụ thành sự thật em sẽ nói cho riêng mình anh nghe.
Cứ cho đi mà chẳng cần nhất thiết được nhận lại.
Cứ hy vọng đi để rồi có thể phải thất vọng.
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục