-
Thám Tử Lừng Danh Conan - tập 39
Thám Tử Lừng Danh Conan - tập 39 ...
-
Thám Tử Lừng Danh Conan - tập 21
Thám Tử Lừng Danh Conan - tập 21:
-
Ranh giới (Rain8x) - Hồi 10 : Ly Biệt
Ranh giới (Rain8x) - Hồi 10 : Ly Biệt Hồi 10 : Ly Biệt _Rầm ! Rầm ! Rầm ! _Mẹ làm gì vậy , sao lại khoá trái cửa ngoài ? _Cứ ở trong đó mà ...
-
Ranh giới (Rain8x) - Hồi 11 : Vào Đời
Hồi 11 : Vào Đời _Bác ơi ! _Gì đấy ??? _Cho cháu hỏi ở đây còn nhà trọ cho thuê không ạ ? _Hết rồi ! ..... _Anh ơi , cho em hỏi chút , ở dãy...
-
Ranh giới (Rain8x) - Hồi 9 : Phía sau cơn bão
Hồi 9 : Phía sau cơn bão Tiếng gà gáy từ nơi đâu vọng về báo hiệu một ngày mới bắt đầu , trên cành cây chim kêu ríu rít xen lãn với tiếng gi...
-
Ranh giới - Hồi 25: Tìm lại....
Hồi 25 – Tìm lại.... …Ồn ào…. Bực mình vì bị đánh thức, tôi mắt nhắm mắt mở nhìn xem kẻ nào đang tát vào má mình. Không phải "mẹ” tôi...
-
Ê lùn anh thích em Chap 26+27+28+29+30
Chap 26: Có một đám thanh niêm người ngợm trông dữ lắm tiến lại gẫn chỗ tụi nó -Bọn mày làm gì ở đây không biết đây là địa bàn của tụi tao à...
-
Chưa bao giờ kết thúc!
Em cũng bình thản đi bên tôi suốt khoảng thời gian hai năm ấy như một người bạn, một người em, một người tri kỉ. Tôi cũng chưa hề nghe em nó...
-
Vì anh không sợ mất em
Anh lấy của cô chữ "trinh" và trả về cho cô chữ "khinh" Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và trò...
-
Bên nhau trọn đời - Chương ba
Chương ba :Tiếp cận Có lẽ không có gì khó hơn việc Hoa Tiên Tử muốn làm thiếu nữ hiền thục. “Chị Sênh, chiếc này đẹp hay chiếc kia, hay là l...
Đăng lúc 06:41 bởi Lê Hùng
Nhiều năm trước, có một lần tôi nói chuyện với một người bạn ở Sydney. Lúc đó, vợ anh ấy mới qua đời. Anh ấy kể cho tôi nghe, khi thu dọn đồ đạc của vợ, anh tìm thấy một chiếc khăn bằng lụa tơ tằm.
***
Một lúc sau anh nói tiếp: Đừng nên để dành những đồ dùng quý giá đến một ngày đặc biệt nào đó mới sử dụng, mỗi ngày bạn đang sống đều là ngày đặc biệt.
Sau này, mỗi khi nhớ đến câu nói của anh, tôi lại gác những công việc vặt sang một bên, tìm một cuốn tiểu thuyết, nằm trên ghế sofa đọc, tranh thủ tận hưởng thời gian của mình. Tôi đứng cạnh cửa sổ ngắm nhìn cảnh sắc thành phố, mặc kệ bụi bẩn bám trên khung kính. Tôi đưa vợ ra ngoài ăn cơm mỗi khi hứng chí cho dù vợ đã nấu xong cơm canh.
Tôi chia sẻ câu chuyện này với một đồng nghiệp nữ. Sau này, khi gặp mặt, cô ấy nói với tôi, bây giờ cô ấy không giống như trước nữa, cất những chiếc bát sứ đẹp vào trong tủ kính. Trước đây, cô ấy cũng để dành đến một ngày đặc biệt nào đó mới lấy ra sử dụng, nhưng bây giờ cô ấy nhận thấy cái ngày đặc biệt ấy chưa từng một lần xuất hiện.
Những từ chẳng hạn như "sẽ có một ngày", " trong tương lai" không còn tồn tại trong cuốn từ điển của cô nữa. Nếu có điều gì đáng vui mừng, thì ngay bây giờ cô muốn nghe thấy nó, muốn nhìn thấy nó, muốn tận hưởng nó.
Chúng ta rất muốn gặp lại bạn bè cũ, nhưng luôn nói: "Để đến dịp nào đó".
Chúng ta thường muốn ôm hôn đứa con khôn lớn đã trưởng thành, nhưng luôn chờ đợi tới dịp thích hợp.
Chúng ta thường muốn viết thư cho một nửa còn lại của mình để thổ lộ tình cảm chân thành được giấu kín trong lòng hoặc muốn cho anh ấy biết rằng bạn rất ngưỡng mộ và khâm phục anh ấy, nhưng bạn luôn tự nhỉ đi đâu mà vội.
Thực ra mỗi buổi sáng, khi thức giấc, chúng ta nên tự nhủ với bản thân, hôm nay là một ngày đặc biệt. Mỗi giờ, mỗi phút trong cuộc sống đều rất đáng quý.
Một nhà tâm lý học đã đưa lời khuyên:
Bạn hãy nhảy hết mình, giống như không có người xem vậy.
Bạn hãy yêu hết hình giống như trước đây bạn chưa từng bị tổn thương vậy.
Tôi cũng cần phải nhảy, phải yêu hết mình.
Và đừng bao giờ để dành tuổi trẻ của mình các bạn nhé, vì tuổi trẻ là thứ một khi đã mất sẽ chẳng bao giờ có thế lấy lại. Tuổi trẻ là dành để xê dịch, khám phá, trải nghiệm và yêu thương mà, phải không?
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục